Chiều thứ 4 trên sân VietGoal Đại học Cảnh Sát, Ngô Phú Trọng là cái tên nổi bật nhất trận đấu.
Cậu bé liên tục bứt tốc, ghi bàn, tạo cơ hội và gần như trở thành điểm tựa trên hàng công của đội. Mỗi lần có bóng, Trọng đều chơi đầy quyết tâm, không ngại va chạm và chiến đấu đến những giây cuối cùng.

Thế nhưng, khi trận đấu chỉ còn chưa đầy một phút, đội của em bất ngờ để đối phương ghi bàn. Tiếng còi kết thúc vang lên, Trọng lặng lẽ cúi đầu rồi bật khóc.
Không ai trách em cả.
Các HLV và đồng đội đều biết cậu bé đã có một trận đấu rất hay. Điều khiến Trọng rơi nước mắt chỉ đơn giản là em quá muốn đội mình giành chiến thắng.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhớ rằng, bóng đá tuổi thơ không chỉ có những nụ cười sau bàn thắng, mà còn có cả những giọt nước mắt của sự tiếc nuối. Đó không phải là yếu đuối, mà là dấu hiệu của một trái tim luôn thi đấu hết mình.
Rồi sẽ còn nhiều trận đấu phía trước. Và tôi tin, cậu bé từng khóc sau tiếng còi mãn cuộc hôm nay sẽ còn trở lại mạnh mẽ hơn, bởi những cầu thủ biết buồn vì tập thể luôn là những người không ngừng tiến về phía trước.
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Hồ Chí Minh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công